Thằng quỷ nhỏ – Nguyễn Nhật Ánh (Chương 10)

Sự “xích lại” giữa Nga và Quỳnh trong thời gian gần đây không lọt qua khỏi cặp mắt tinh quái của Luận.

Vụ “cái đuôi” hôm nào khiến Luận sướng mê luôn. Nhưng niềm sung sướng đó không kéo dài được bao lâu. Luận đã bỏ ra nhiều ngày liền để sáng tác những câu vè độc địa, chỉ chờ có cơ hội là rêu rao lên giữa đám đông để chọc Nga và Quỳnh. Thằng quỷ nhỏ 10
Nhưng Nga và Quỳnh h- thấy mặt Luận là vội tránh xa. Không những tránh xa Luận, hai đứa còn tránh xa nhau. Cùng một bàn, nhưng Nga và Quỳnh ngồi xa lắc xa lơ, đứa nào đứa nấy lại im thin thít, tỏ ra biết thân biết phận, Luận muốn ghẹo cũng chẳng có cớ. Riết rồi Luận cũng chẳng buồn để ý đến đối phương nữa.
Nhưng những ngày gần đây thì tình hình khác đi nhiều. Nga và Quỳnh đã thân mật trở lại. Riêng Quỳnh, anh trở nên tươi tỉnh hẳn. Anh lại trổ những tài vặt để được lấy những tràng vỗ tay của bạn bè. Những lúc không có mặt Nga, anh để mặc cho bạn bè “điều khiển” hai vành tai của mình, không còn trốn chui vào xó lớp nữa. Bạn bè hào hứng trước trò vui, quên hẵn “vụ án cái đuôi” hôm nào.
Riêng Luận thì không quên. Nó vẫn nhớ như in “mối thù”. Thực ra, Luận chẳng “thù” gì Quỳnh. Luận chỉ “thù” Nga, cái con bé d- ghét, nói một câu nó bắt bẻ một câu, nói hai câu nó bắt bẻ hai câu. Luận “quê” Nga từ hôm gặp gỡ đầu tiên, đến nay vẫn còn tức anh ách. Luận nổi tiếng là vua láu lỉnh, nghịch phá trong lớp, thế mà vừa “đụng độ” với Nga, nó đã bị Nga làm cho bể mặt, bảo nó không “thù” Nga sao được!
Quỳnh vô can, nhưng ai bảo chơi với Nga, vạ lây ráng chịu! Mấy hôm nay lại còn thập thò thập thụt đem sách cho Nga mượn, “tội trạng” như vậy có “chết” cũng chẳng oan.
Thế là Luận tìm cách cho Nga và Quỳnh “chết”.
Những nạn nhận chẳng hề hay biết gì. Giờ ra chơi, Nga và Quỳnh vẫn ngồi lại trong lớp trò chuyện như mọi lần. Chỉ đến khi nghe tiếng cười “hô hố” đột ngột vang lên ngoài cửa sổ, Nga và Quỳnh mới giật mình quay ra.
Luận và những đứa cùng cánh đã đứng lố nhố ngoài cửa sổ tự bao giờ.
Nó lại giở món cũ! Nga nhủ thầm. Và làm bộ phớt lờ, Nga quay mặt vô trong, không thèm để ý. Còn Quỳnh thì khụt khịt mũi và hai vành tai tự nhiên nóng bừng và bắt đầu động đậy.
Nhưng Luận không để cho Nga phớt lờ. Nó hắng giọng và bắt đầu “mở máy”:
– Cái đuôi tưởng đã đứt rồi. Thằng quỷ nhỏ 10
Nào ngờ nó lại lần hồi mọc ra!
Như đã sắp xếp sẵn, bốn, năm cái miệng đứng cạnh Luận lập tức “bè” theo:
– Lần hồi mọc ra! Lần hồi mọc ra!
Số nữ sinh ngồi rải rác trong lớp không nén được, bật cười khúc khích.
Thấy có khán giản hưởng ứng, Luận khoái chí, lên giọng ngâm nga tiếp:
– Anh chàng có cái tai voi
Nàng kia khờ khạo tưởng là quạt nan!
Dàn đồng ca lại hát đuổi:
– Tưởng là quạt nan! Tưởng là quạt nan!
Quỳnh nghiến chặt răng. Anh cúi gầm mặt xuống bàn. Khổ thay, càng xúc động, hai cái “quạt nan” của anh càng “quạt” lia lịa. Luận ngó thấy, liền reo ầm lên:
– Nó đang “quạt” cho Nga kìa!
Nga mím môi. Nó cố trấn tĩnh để nghĩ cách đối phó.
Thấy hai đối thủ không kịp phản ứng, Luận cười tít mắt, miệng vẫn không ngừng ông ổng:
– Quỷ kia mà thích bà chằn
Ngó lơ một cái hàm răng không còn.
Lần này, khi dàn đồng ca vừa lên tiếng phụ họa “hàm răng không còn”, Luận bỗng nhác thấy Khải đang đi tới. Nó tái mặt nhớ lại chuyện “đụng độ” bữa trước. Lần đó, Luận đã hứa với Khải là sẽ không chọc Nga với Quỳnh nữa. Luận vẫn chưa quên cảm giác nghẹt thở khi Khải túm lấy cổ áo mình.
Nhưng Luận không bịt miệng đồng bọn kịp. Sự xuất hiện của Khải quá bất ngờ. Phe Luận chưa kịp hò dứt câu “hàm răng không còn”, Khải đã tới bên cửa sổ.
Sự nhốn nháo của bọn Luận khiến Khải ngạc nhiên. Anh nhướng mắt dòm vào trong lớp. Thấy Nga và Quỳnh đang ngồi cúi đầu chịu trận, Khải sực hiểu. anh liền quay phắt lại phía Luận, mặt cau lại. Nhưng lời phàn nàn chưa kịp thốt ra, Khải bỗng nhíu mày nghĩ ngợi một thoáng rồi lặng lẽ bỏ đi, không nói một tiếng nào.
Thái độ phớt lờ của Khải khiến Luận ngơ ngác. Nhưng Luận chẳng thèm nghĩ ngợi lâu. Thấy Khải tỏ ý không muốn can thiệp vào trò đùa nghịch của mình, Luận khoái chí quay vào dòm Nga và Quỳnh lúc này đang ngồi ủ rũ như gà mắc mưa, chọc ghẹo tiếp. Lần này, Luận “xổ nho”:
– Quạ kêu nam đáo nữ phòng. Thằng quỷ nhỏ 10
Anh xa lối trước, lại vòng lối sau.
Tới đây thì Nga không nhịn nổi nữa. Không đợi cho bọn cùng cánh với Luận kịp cất giọng hùa theo, Nga đứng bật dậy khỏi ghế, quắc mắt giận dữ:
– Mấy người có thôi đi không! Cả một đám con trai xúm vào chọc ghẹo một người con gái mà không biết xấu hổ hả ?
Phản ứng bất thần của Nga làm bọn Luận chưng hửng. Dàn đồng ca chưa kịp cất lên đã vội vàng im bặt. Những khuôn mặt bối rối nhìn nhau. Không đứa nào biết phải đối phó như thế nào trước tình huống bất ngờ này.
Luận chứng tỏ mình là đứa đầu đàn. Nó trấn tĩnh trước tiên, và nhanh chóng tìm ra lối thoát. Luận rỉ tai đồng bọn, và ngay lập tức, mũi dùi tấn công liền chuyển hướng. Chúng không đánh trực tiếp vào Nga nữa. Mà tập trung vào Quỳnh:
– Vẫy tai phải vẫy cho đều
Hỡi anh lầm lịt mà yêu suốt ngày.
Những lời châm chọc của bọn Luận như những mũi dùi đâm vào tai Quỳnh. Anh chẳng biết làm gì hơn là gồng mình chịu trận. Anh không được dạn dĩ như Nga. Anh chẳng bao giờ có ý định phản công lại đối phương. Từ xưa đến giờ vẫn vậy, mỗi khi bạn bè chọc ghẹo, Quỳnh chỉ nhe răng cười trừ hoặc làm thinh nhịn nhục.
Lúc nãy Nga còn “chia lửa” với anh. Nhưng từ khi Nga phản ứng quyết liệt, tụi thằng Luận tập trung hỏa lực vào anh. Nhưng Quỳnh chẳng sợ. Anh đã quen rồi. Lần đầu, Luận chọc, anh còn run. Tụi nó chọc riết, anh quen dần, chẳng run nữa. Lúc này, Quỳnh chỉ mắc cỡ. Không phải mắc cỡ với tụi thằng Luận, mà mắc cỡ với Nga. Chúng cứ lôi những khuyết tật của anh ra châm biếm thẳng thừng, anh không mắc cỡ sao được. Dù sao, anh cũng là người. Mà người thì như người ta nói, xấu che tốt khoe. Vậy mà tụi thằng Luận cứ đem cái “xấu” của anh ra “khoe” hoài, làm sao anh không ấm ức.
Nga cũng ấm ức giùm cho Quỳnh. Nhưng nó chưa biết làm thế nào để “cứu” anh. Vừa rồi, Nga đã mắng cho tụi thằng Luận về cái tội “ghẹo con gái”. Thì bây giờ tụi nó đã sửa chữa rồi. Chúng không ghẹo Nga nữa, mà ghẹo Quỳnh. Nếu bây giờ Nga lên tiếng bênh vực Quỳnh, hẳn tụi thằng Luận sẽ có cớ để bô bô bao nhiêu lời độc địa nữa.
Từ khi loại Nga ra khỏi vùng chiến, Luận tha hồ múa gậy vườn hoang. Nó tiếp tục ra rả:
– Mũi to như thể trái gì
H- thấy con gái tức thì đỏ lên.
Những đứa cùng cánh hùa theo liền:
– Tức thì đỏ lên! Tức thì đỏ lên! Thằng quỷ nhỏ 10
Nga cắn chặt môi. Nó liếc nhìn Quỳnh với vẻ áy náy. Mũi Quỳnh đang đỏ lên thật. Nó vừa đỏ vừa lấm tấm mồ hôi.
Trước tình cảnh khổ sở của Quỳnh, Nga quyết định can thiệp. Nga không thể làm thinh được nữa. Tụi thằng Luận đã tỏ ra quá quắt. Nga phải bảo vệ Quỳnh mặc cho tụi kia muốn nói gì sau đó thì nói.
Nghĩ vậy, Nga quay phắt lại, mặt hầm hầm. Nhưng nó chưa kịp mở miệng, Hạnh đã bước vào.
– Chuyện gì mà ầm ĩ vậy ? – Hạnh nhướng mắt hỏi.
Sự xuất hiện kịp thời của Hạnh khiến Nga mừng rỡ. Nhưng sự tức tối nãy giờ làm Nga nghẹn cổ. Nga chẳng thốt được tiếng nào. Nó chỉ biết mím môi chỉ ra cửa sổ.
Nhưng tụi thằng Luận đã biến mất, không còn một mống. Thấy Hạnh xuất hiện, tụi nó nháy nhau chuồn nhanh như chớp. Hạnh không sử dụng bạo lực như Khải nhưng nó chuyên môn báo với cô chủ nhiệm về những hành vi phá phách trong lớp, tụi thằng Luận “rét” lắm.
Hạnh nhìn theo tay chỉ của Nga nhưng chẳng thấy gì. Nó ngạc nhiên hỏi:
– Chuyện gì vậy ?
Nga hổn hển:
– Tụi thằng Luận.
Khi vừa đặt chân vào lớp, Hạnh đã nhìn thấy dáng ngồi ủ rũ của Quỳnh. Bây giờ nghe Nga nhắc đến tên Luận, Hạnh hiểu ngay. Nó hừ giọng:
– Lại những trò khỉ như bữa trước chứ gì ?
Rồi Hạnh gật gù, hăm he:
– Được rồi, Nga đừng lo! Hôm nào Hạnh sẽ cho các ông tướng đó một bài học mới được!
Nga chẳng biết bài học mà Hạnh hứa cho tụi thằng Luận sẽ là một bài học như thế nào, nhưng nghe Hạnh nói vậy, Nga cảm thấy lòng mình dịu lại. Nó ngồi xuống và khẽ quay sang Quỳnh.
Quỳnh đã ngẩng mặt lên. Anh ngồi thừ người, mắt nhìn chăm chăm lên bảng.
Nga chẳng hiểu Quỳnh đang nghĩ gì.
Chắc anh buồn lắm. Nga hắng giọng, gọi khẽ:
– Anh Quỳnh.
Quỳnh quay lại, mặt vẫn còn bần thần.
– Anh buồn không ? – Nga rụt rè hỏi.
– Không! Tôi quen rồi!
– Anh không buồn thật hả ?
– Ừ. Thằng quỷ nhỏ 10
Nga chớp mắt:
– Anh bảo anh không buồn, sao mặt anh có vẻ thẫn thờ quá vậy ?
Quỳnh thở dài:
– Tại tôi lo đấy thôi!
Nga trố mắt:
– Lo ?
– Ừ.
– Anh lo gì vậy ?
Quỳnh đáp, sau một thoáng đắn đo:
– Tôi lo Nga sẽ không nói chuyện với tôi nữa.
– Sao anh lại nghĩ vậy ?
– Tôi không nghĩ. Nhưng trước nay vẫn thế. Mỗi khi tụi thằng Luận giở trò, bao giờ sau đó Nga cũng không thèm trò chuyện với tôi.
Giọng Quỳnh buồn buồn.
Nga liếm môi:
– Ngay cả anh cũng vậy thôi. Anh cũng tránh nhìn mặt Nga.
Câu nói của Nga khiến Quỳnh lúng túng. Ừ, đâu phải chỉ riêng Nga, anh cũng nào có hơn gì!
Quỳnh ngập ngừng một hồi rồi hạ giọng nói:
– Nhưng bây giờ tôi sẽ không như vậy nữa.
Nga thừa biết Quỳnh muốn nói gì. Nhưng nó vẫn làm bộ hỏi:
– Không như vậy nữa là sao ?
Quỳnh bối rối:
– Là… là tôi sẽ nói chuyện với Nga như thường. Tôi không sợ.
Nga mỉm cười:
– Thì bây giờ Nga cũng như vậy thôi. Nga cũng không sợ.
Quỳnh như không tin vào tai mình. Anh nhìn Nga, ngẩn ngơ:
– Nga nói thật đấy chứ ?
Nga gật đầu, dịu dàng:
– Ừ, nói thật. Thằng quỷ nhỏ 10

Cảm ơn các bạn đã đọc truyện Thằng quỷ nhỏ

Xem tiếp truyện Thằng quỷ nhỏ 11

Chương 11

Tất Cả Các Tập

Xem thêm Trại hoa vàng chương 02

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!